Tuệ Tĩnh, ngày 17/5/2026
Sáng hôm nay, bầu trời trong xanh đến lạ. Gió thổi nhẹ qua sân trường, lá cờ đỏ bay phấp phới như muốn nói điều gì đó mà lời thường ngày không đủ để diễn đạt. Chúng ta đứng đây, dưới nắng mai quen thuộc ấy — nhưng với các em học sinh lớp 12, buổi sáng hôm nay mang một trọng lượng khác, một ý nghĩa không thể lẫn vào bất kỳ buổi chào cờ nào trước đó. Đây là lần cuối cùng.
Thầy cô ở đây, nhìn vào những khuôn mặt trẻ trung của các em học sinh than mến, và Thầy cô tự hỏi: trong lòng các em lúc này đang chất chứa điều gì? Có lẽ là sự háo hức của những ngưỡng cửa mới. Có lẽ là nỗi bồi hồi khó gọi tên. Và có lẽ, đâu đó sâu thẳm, là một nỗi tiếc nhớ âm thầm — tiếc cho những ngày tháng đẹp đẽ mà ta chỉ nhận ra giá trị của nó đúng vào lúc nó sắp qua đi.
Tuổi học trò — người ta hay nói đó là quãng đời đẹp nhất. Nhưng khi đang sống trong đó, ta hiếm khi dừng lại để cảm nhận điều ấy. Ta mải mê với bài vở, với thi cử, với muôn vàn lo lắng nhỏ bé mà lúc đó tưởng là to lớn lắm. Chỉ đến một ngày — như sáng hôm nay — ta mới giật mình nhận ra: những buổi sáng đến trường trong làn gió mát, những giờ ra chơi ồn ào náo nhiệt, những ánh mắt bắt gặp nhau giữa giờ học rồi cùng nhau cười khúc khích không rõ lý do… tất cả những thứ tưởng như tầm thường ấy, thật ra là những hạt ngọc quý mà ta đã vô tình để rơi qua kẽ tay mà không hay biết.
Và trong tất cả những ký ức ấy, có một điều Thầy cô tin chắc sẽ theo các em mãi mãi — đó là tình bạn.
Tình bạn học trò không cần lý do để bắt đầu. Đôi khi chỉ là một chỗ ngồi cạnh nhau tình cờ, một ánh nhìn đồng cảm trong giờ học căng thẳng, hay đơn giản chỉ là cùng chung một con đường đến trường mỗi sáng. Từ những điều nhỏ bé và ngẫu nhiên như thế, người ta trở thành bạn của nhau — rồi trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức của nhau.
Có những người bạn đã ở bên các em trong những lúc khó khăn nhất — không phải bằng những lời khuyên to tát, mà chỉ đơn giản là ngồi cạnh, im lặng, để ta biết mình không cô đơn. Có những người bạn đã cùng các em trải qua những buổi sáng bồn chồn trước kỳ thi, những lúc kết quả không như mong đợi, những khi lòng nặng trĩu mà không biết nói cùng ai. Và cũng có những người bạn đã cùng các em cất tiếng cười vang — thứ tiếng cười hồn nhiên, vô tư, thuần khiết đến mức về sau này dù có tìm mãi cũng khó lòng gặp lại.
Tình bạn ấy trong veo như giọt sương buổi sáng. Không toan tính, không điều kiện, không đòi hỏi. Đó là thứ tình cảm mà cuộc đời trưởng thành — với guồng quay bận rộn, với những toan lo cơm áo, với khoảng cách địa lý và thời gian — sẽ rất khó trao cho ta một lần nữa. Vì vậy, hãy trân trọng nó. Hãy giữ liên lạc, dù chỉ một tin nhắn hỏi thăm vào những ngày lễ. Hãy nhớ nhau, dù con đường mỗi người bước đi sau hôm nay có cách xa nhau đến đâu.
Người ta nói rằng thời gian là thứ duy nhất không thể mua lại được.
Nhưng ký ức — ký ức thì không ai có thể lấy đi của các em.
Ba năm dưới mái trường này, các em đã tích lũy không chỉ kiến thức mà còn cả một kho tàng vô giá những khoảnh khắc sống. Mỗi buổi chào cờ đứng thẳng dưới nắng, mỗi tiết học có lúc mơ màng nhìn ra cửa sổ, mỗi lần nghe tiếng trống trường báo hiệu kết thúc một ngày — tất cả đã in dấu vào tâm trí các em, dù các em có nhận ra hay không. Và rồi một ngày nào đó, khi đã trưởng thành, đang đứng giữa nhịp sống hối hả của đời thường, các em sẽ bỗng dưng nhớ lại một buổi sáng nào đó ở ngôi trường này — và trái tim sẽ thấy ấm một cách kỳ lạ, không giải thích được.
Đó chính là điều kỳ diệu của ký ức học trò.
Và bây giờ, các em học sinh khối lớp 12 thân mến — trước mắt các em là một cánh cửa đang rộng mở.
Cánh cửa ấy không hề dễ bước qua. Thầy cô không muốn nói với các em rằng phía trước toàn là hoa hồng, bởi như thế sẽ là không trung thực. Cuộc đời sẽ có những lúc vấp ngã, những khi hoài nghi về bản thân, những đêm dài trằn trọc không biết mình đang đi đúng hướng không. Sẽ có những buổi sáng thức dậy mà không tìm thấy lý do để bước ra khỏi giường. Sẽ có những lúc nhớ về những ngày tháng ở đây — đơn giản, bình yên, được bao bọc — và thấy lòng chùng xuống.
Các em có nhớ những giờ học bộ môn hay những giờ học trải nghiệm hướng nghiệp, các Thầy cô đã chia sẻ thẳng thắn, đưa ra những lời khuyên, định hướng cho các em. Hãy hình dung, hãy vẽ trong đầu chúng ta bức tranh của chúng ta trong 5-10 năm tới, hãy tạo cho mình một thói quen đặt ra những mục tiêu, những vạch đích mà chúng ta mong muốn và hãy chủ động để giải quêt các vấn đề của chính mình để thực hiện được những mục tiêu và chinh phục những vạch đích và hãy biết cách tìm được sự giúp đỡ, sẻ chia hay xin những lời khuyên, lời chia sẻ ở đâu, Có lẽ đôi khi trong khoảnh khắc, các em không để tâm những điều tưởng chừng như nhỏ bé đó. Nhưng Thầy cô tin rằng trong con đường sắp tới các em sẽ đi, chắc chắn sẽ có lúc các em nghĩ đến những điều ấy.
Nhưng Thầy cô cũng muốn nói điều này: các em đã được chuẩn bị. Không phải chỉ bởi những bài học trong sách giáo khoa, mà bởi chính những trải nghiệm mà các em đã sống qua tại đây. Khả năng kiên nhẫn trước áp lực. Sự dũng cảm để thử những điều mới. Tình yêu thương biết chia sẻ. Và quan trọng hơn cả — lòng tin rằng dù khó khăn đến đâu, vẫn luôn có người đứng bên cạnh mình.
Hãy bước ra ngoài kia với tất cả những gì các em đang có. Hãy dũng cảm chọn con đường mình tin là đúng, dù đôi khi con đường ấy khác với kỳ vọng của người khác. Hãy sống thật — thật với bản thân, thật với những giá trị mà các em đã được vun đắp trong những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường này. Và dù đi đến bất cứ đâu trên hành trình dài phía trước, xin đừng để mất đi cái tâm hồn trong sáng, nhiệt huyết của tuổi mười tám.
Ngôi trường này sẽ luôn ở đây, như một chốn bình yên để các em quay về — dù chỉ là trong ký ức. Thầy cô sẽ luôn dõi theo bước đi của các em bằng tất cả tình thương và sự tự hào. Và những người bạn kề vai nhau suốt ba năm học — hãy nhớ lấy họ, bởi vì đó là những con người đã chứng kiến các em trưởng thành, ngay từ những ngày đầu còn bỡ ngỡ bước vào cổng trường này.
Thầy cô chỉ có một lời cuối gửi đến các em: hãy sống sao để sau này, dù ở bất cứ đâu, khi nhìn lại quãng đời học trò, các em có thể mỉm cười và nói rằng — ta đã sống những ngày tháng ấy thật trọn vẹn.
Chúc tất cả các em học sinh trường ta một tuần làm việc thật hiệu quả và tràn đầy năng lượng. Đặc biệt là các em học sinh lớp 12, với những hành trang đã chuẩn bị trong 3 năm ở đây, hãy vững vàng và bước vào tương lai với trái tim ấm áp, đôi chân vững chắc và tâm hồn luôn rộng mở.